광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고
광고

브레이크뉴스대구경북

[기획] 봉화군 ‘K-베트남 밸리’ 도전… 상징을 넘어 생존 전략이 될 수 있나


한·베 역사 자산 기반 특구 추진…지방소멸 대응 전략 시험대
관광지 넘어 교류·교육 플랫폼 전환이 성공 열쇠 될 듯
재정 부담·민자 유치·단계별 투자 구조 설계도 관건
주민 수용성·환경 관리·생활 인프라 확충이 지속성 좌우

박영재 기자 | 기사입력 2026/02/21 [22:09]

[기획] 봉화군 ‘K-베트남 밸리’ 도전… 상징을 넘어 생존 전략이 될 수 있나


한·베 역사 자산 기반 특구 추진…지방소멸 대응 전략 시험대
관광지 넘어 교류·교육 플랫폼 전환이 성공 열쇠 될 듯
재정 부담·민자 유치·단계별 투자 구조 설계도 관건
주민 수용성·환경 관리·생활 인프라 확충이 지속성 좌우
박영재 기자 | 입력 : 2026/02/21 [22:09]

【브레이크뉴스 봉화】박영재 기자=한·베트남 역사적 인연을 앞세운 ‘K-베트남 밸리’ 조성 사업이 지역특화발전특구 지정 절차에 착수했다. 인구 3만 명대 농산촌 기초지자체가 국제 교류를 전면에 내건 특화 전략을 선택한 것이다. 지방소멸 위기 속에서 나온 과감한 실험이라는 평가와 함께, 재정 부담과 실효성에 대한 우려도 동시에 제기된다. 과연 이 사업은 지역의 미래 동력이 될 수 있을까.

 

▲ 경북 봉화군이 지난10일 봉성면 다문화커뮤니티센터에서 ‘K-베트남 밸리 지역특화발전특구 계획수립’에 따른 공청회를 개최했다.  © 봉화군

 

사업의 출발점은 13세기 베트남 리 왕조 왕족 이용상의 고려 망명 설화와 후손 정착지라는 지역 자산이다. 봉화군은 이를 한·베 교류의 상징 자산으로 발전시켜 문화·관광·교육 기능을 결합한 복합 거점을 조성하겠다는 구상이다.

 

정책적 명분은 분명하다. 한국과 베트남은 교역·투자·인적 교류가 빠르게 확대되고 있으며, 다문화 가정 증가로 사회적 연결성도 높아지고 있다. 지방정부 차원에서 특정 국가와의 교류를 테마로 특화 단지를 조성하는 모델은 차별화 전략으로 볼 수 있다.

 

하지만 상징성만으로는 충분치 않다. 사업의 실질적 성공 여부는 ‘지속 가능한 수요’를 확보할 수 있느냐에 달려 있다.

 

현재 구상은 문화체험 공간, 교류 행사, 교육·연수 기능을 결합한 복합 모델이다. 문제는 이 가운데 무엇이 중심축이 되느냐다.

 

전문가들은 단순 관광형 개발에 머물 경우 반복 방문 수요 확보가 어렵다고 지적한다. 전국 각지에 유사한 테마형 단지가 적지 않지만, 시간이 지나며 방문객이 감소하고 운영 적자가 누적된 사례도 많기 때문이다.

 

반면 ▲한·베 청년 교류 캠프 ▲기업 연수 프로그램 ▲유학생 연계 교육 과정 ▲다문화 연구센터 등 상시 운영 프로그램이 자리 잡는다면 이야기는 달라진다. 이 경우 ‘관광지’가 아니라 ‘교류 플랫폼’으로 기능하며 고정 수요를 창출할 가능성이 있다. 결국 핵심은 상징 공간을 넘어 실제 교류가 일어나는 ‘콘텐츠 구조’를 설계하는 데 있다.

 

  © 봉화군

 

봉화군은 자연환경이 뛰어나지만 교통 접근성은 상대적으로 제한적이다. 광역 관광 수요를 끌어오기 위해서는 숙박·교통·편의시설 등 체류 인프라 확충이 병행돼야 한다.

 

공청회에서는 주차 공간 확보, 상·하수도 시설 보강, 쓰레기 처리 대책, 응급의료 대응 체계 마련 등 생활 인프라 확충이 선행돼야 한다는 의견이 제기됐다. 이는 단순 부대시설 문제가 아니라 사업의 실현 가능성과 직결된 요소다.

 

환경 측면에서도 산림 훼손과 수질 영향에 대한 보완 대책이 요구된다. 환경 리스크는 장기적으로 사업의 지속성을 위협할 수 있는 요인이기 때문이다.

 

문화 테마형 사업은 직접 수익 창출 구조가 약한 편이다. 입장료와 행사 수익만으로는 운영비를 충당하기 어렵다. 따라서 초기 투자 규모와 재원 조달 방식이 매우 중요하다.

 

전문가들은 ▲단계별 추진 ▲파일럿 프로그램 운영 후 확대 ▲민간 투자 유치 구조 설계 ▲국비·도비 확보 비율 명확화 등을 해법으로 제시한다. 리조트·연수시설·교육기관 등 민간 참여를 유도하지 못할 경우 군 재정 부담이 가중될 가능성도 배제할 수 없다.

 

특구 지정으로 규제 특례를 받더라도, 사업성 자체가 담보되지 않으면 장기 운영은 쉽지 않다.

 

지역 주민 수용성 역시 핵심 변수다. 관광객 증가가 지역 상권 매출과 고용 확대로 이어질 것이라는 확신이 없으면 사업에 대한 공감대 형성은 어렵다.

 

지역 인력 우선 채용, 농특산물 연계 판매, 수익 공유 모델 도입 등 구체적 상생 장치가 제도화돼야 한다는 요구가 나오는 이유다. 단지 외형적 개발에 그친다면 지역사회와의 괴리가 생길 수 있다.

 

‘K-베트남 밸리’는 분명 도전적인 프로젝트다. 지방소멸 위기 속에서 국제 교류를 성장 전략으로 내세운 시도라는 점에서 의미가 있다.

 

그러나 성공 조건은 명확하다. 상징 공간 조성에 머물지 않고, 교육·연수·기업 교류 기능을 결합한 산업·인적 네트워크 플랫폼으로 확장해야 한다. 숫자로 검증 가능한 수요와 수익 구조를 제시하지 못한다면 재정 부담 사업으로 남을 가능성도 있다.

 

특구 지정은 출발점일 뿐이다. 주민 수용성, 재원 조달 현실성, 장기 운영 모델의 구체성이 갖춰질 때 비로소 ‘밸리’라는 이름에 걸맞은 생태계가 형성될 수 있다. 봉화의 선택은 상징을 넘어 생존 전략이 될 수 있을까. 답은 설계와 실행에 달려 있다.

 

<구글 번역으로 번역한 영문 기사의 전문 입니다. 번역에 오류가 있을 수 있음을 밝힙니다.>

 

【Tin nóng Bonghwa】Phóng viên Park Young-jae = Dự án "Thung lũng Hàn Quốc - Việt Nam", tận dụng mối quan hệ lịch sử giữa Hàn Quốc và Việt Nam, đã bắt đầu quá trình chỉ định một khu phát triển chuyên biệt. Chính quyền địa phương nông thôn này, với dân số 30.000 người, đã chọn chiến lược chuyên biệt tập trung vào giao lưu quốc tế. Trong khi thử nghiệm táo bạo này, ra đời giữa bối cảnh khu vực đứng trước nguy cơ biến mất, đang được đánh giá là một bước đi mạnh dạn, thì cũng có những lo ngại về gánh nặng tài chính và hiệu quả của nó. Liệu dự án này có thực sự trở thành động lực thúc đẩy tương lai của khu vực?

 

Dự án bắt đầu với một tài sản địa phương: truyền thuyết về Lý Vĩnh Sang, một thành viên của hoàng tộc nhà Lý thế kỷ 13 của Việt Nam, người đã chạy trốn đến Goryeo và định cư ở đó cùng với con cháu của mình. Huyện Bonghwa hình dung việc phát triển điều này thành một tài sản mang tính biểu tượng của giao lưu Hàn Quốc - Việt Nam, tạo ra một trung tâm đa chức năng kết hợp các chức năng văn hóa, du lịch và giáo dục.

 

Lý do chính sách rất rõ ràng. Hàn Quốc và Việt Nam đang trải qua sự mở rộng nhanh chóng về thương mại, đầu tư và giao lưu nhân sinh, và sự gia tăng của các gia đình đa văn hóa cũng đang làm tăng cường kết nối xã hội. Mô hình chính quyền địa phương phát triển các khu phức hợp chuyên biệt theo chủ đề giao lưu với các quốc gia cụ thể có thể được xem như một chiến lược khác biệt hóa.

 

Tuy nhiên, chỉ mang tính biểu tượng thôi là chưa đủ. Thành công thực sự của một dự án phụ thuộc vào việc đảm bảo "nhu cầu bền vững".

 

Kế hoạch hiện tại là một mô hình lai kết hợp các không gian trải nghiệm văn hóa, các sự kiện giao lưu và các chức năng giáo dục và đào tạo. Thách thức nằm ở chỗ yếu tố nào sẽ trở thành cốt lõi.

 

Các chuyên gia chỉ ra rằng chỉ tập trung vào phát triển du lịch sẽ khó thu hút khách quay lại. Mặc dù các khu phức hợp theo chủ đề tương tự đã tồn tại trên khắp cả nước, nhưng nhiều nơi đã trải qua tình trạng giảm số lượng khách và tích lũy thua lỗ hoạt động theo thời gian.

 

Mặt khác, nếu các chương trình thường trực như Trại giao lưu thanh niên Hàn Quốc - Việt Nam, các chương trình đào tạo doanh nghiệp, các chương trình giáo dục chung cho sinh viên quốc tế và các trung tâm nghiên cứu đa văn hóa được thiết lập, câu chuyện sẽ khác. Trong trường hợp này, chúng có thể hoạt động như "nền tảng giao lưu" hơn là "điểm đến du lịch", có khả năng tạo ra nhu cầu ổn định. Tóm lại, chìa khóa nằm ở việc thiết kế một "cấu trúc nội dung" vượt ra ngoài những không gian mang tính biểu tượng đơn thuần và thúc đẩy sự trao đổi thực sự.

 

© Huyện Bonghwa

 

Huyện Bonghwa tự hào có môi trường tự nhiên tươi đẹp, nhưng khả năng tiếp cận giao thông còn tương đối hạn chế. Để thu hút nhu cầu du lịch khu vực, việc mở rộng cơ sở hạ tầng dân cư, bao gồm chỗ ở, giao thông và các tiện nghi, là rất cần thiết.

 

Tại buổi điều trần công khai, người ta đề xuất rằng việc cải thiện cơ sở hạ tầng sinh hoạt, bao gồm đảm bảo chỗ đậu xe, tăng cường hệ thống cấp thoát nước, xử lý chất thải và thiết lập hệ thống cấp cứu y tế, cần được ưu tiên. Đây không chỉ đơn thuần là các tiện ích phụ trợ; chúng liên quan trực tiếp đến tính khả thi của dự án.

 

Từ góc độ môi trường, cần có các biện pháp bổ sung để giải quyết vấn đề thiệt hại rừng và tác động đến chất lượng nước. Rủi ro môi trường có thể đe dọa tính bền vững của dự án về lâu dài.

 

Các dự án theo chủ đề văn hóa thường có cấu trúc tạo doanh thu trực tiếp yếu. Chỉ riêng phí vào cửa và doanh thu từ các sự kiện là không đủ để trang trải chi phí hoạt động. Do đó, quy mô đầu tư ban đầu và phương thức tài trợ là rất quan trọng.

 

Các chuyên gia đề xuất các giải pháp bao gồm: ▲ triển khai theo từng giai đoạn, ▲ vận hành chương trình thí điểm sau đó mở rộng, ▲ thiết kế cấu trúc thu hút đầu tư tư nhân, và ▲ làm rõ tỷ lệ phân bổ kinh phí giữa nhà nước và tỉnh. Việc không khuyến khích sự tham gia của khu vực tư nhân, chẳng hạn như khu nghỉ dưỡng, cơ sở đào tạo và các cơ sở giáo dục, có thể làm tăng gánh nặng tài chính cho huyện.

 

Ngay cả khi được chỉ định là đặc khu và được miễn giảm quy định, việc vận hành lâu dài cũng khó khăn nếu không đảm bảo tính khả thi về mặt kinh doanh.

 

Sự chấp nhận của người dân địa phương cũng là một yếu tố quan trọng. Nếu không tin tưởng rằng việc tăng cường du lịch sẽ dẫn đến tăng doanh thu và việc làm cho các doanh nghiệp địa phương, sẽ rất khó để đạt được sự đồng thuận về dự án.

 

Đây là lý do tại sao có những lời kêu gọi thể chế hóa các biện pháp đôi bên cùng có lợi cụ thể, chẳng hạn như ưu tiên tuyển dụng lao động địa phương, liên kết doanh thu nông sản và sản phẩm đặc sản, và giới thiệu mô hình chia sẻ lợi nhuận. Nếu phát triển chỉ dừng lại ở bề ngoài, nó có thể tạo ra sự mất kết nối với cộng đồng địa phương.

 

Dự án "Thung lũng K-Việt Nam" chắc chắn là một dự án đầy thách thức. Nó có ý nghĩa quan trọng vì thúc đẩy giao lưu quốc tế như một chiến lược tăng trưởng trong bối cảnh khủng hoảng mất bản sắc địa phương.

 

Tuy nhiên, điều kiện để thành công là rõ ràng. Không chỉ đơn thuần là tạo ra một không gian mang tính biểu tượng, dự án cần phải mở rộng thành một nền tảng kết nối công nghiệp và con người, kết hợp các chức năng giáo dục, đào tạo và giao lưu doanh nghiệp. Nếu không có nhu cầu rõ ràng và cấu trúc doanh thu khả thi, dự án có thể trở thành gánh nặng tài chính.

 

Việc chỉ định một khu vực đặc biệt chỉ là bước khởi đầu. Chỉ khi có sự chấp thuận của cư dân, tính khả thi về tài chính và một mô hình hoạt động dài hạn cụ thể được thiết lập, một hệ sinh thái xứng đáng với tên gọi "Thung lũng" mới có thể được hình thành. Liệu lựa chọn của Bonghwa có thể vượt ra ngoài ý nghĩa biểu tượng đơn thuần và trở thành một chiến lược sinh tồn? Câu trả lời nằm ở thiết kế và thực hiện.

 

【Break News Bonghwa】Reporter Park Young-jae = The "K-Vietnam Valley" project, capitalizing on the historical ties between Korea and Vietnam, has begun the process of designating a regional specialized development zone. This rural local government, with a population of 30,000, has chosen a specialized strategy focused on international exchange. While this bold experiment, born amidst the threat of regional extinction, is being evaluated as a bold move, concerns are also being raised about its financial burden and effectiveness. Will this project truly become a driving force for the region's future?

 

The project begins with a local asset: the legend of Lee Yong-sang, a member of the 13th-century Vietnamese Ly Dynasty royal family, who fled to Goryeo and settled there, along with the settlement of his descendants. Bonghwa County envisions developing this into a symbolic asset of Korea-Vietnam exchange, creating a multi-functional hub combining cultural, tourism, and educational functions.

 

The policy rationale is clear. Korea and Vietnam are experiencing rapid expansion in trade, investment, and human exchange, and the rise of multicultural families is also increasing social connectivity. The model of local governments developing specialized complexes themed around exchanges with specific countries can be seen as a differentiation strategy.

 

However, symbolism alone is not enough. The actual success of a project hinges on securing "sustainable demand."

 

The current plan is a hybrid model that combines cultural experience spaces, exchange events, and education and training functions. The challenge lies in which of these will become the core.

 

Experts point out that simply focusing on tourism development will make it difficult to secure repeat visitation. While similar themed complexes exist across the country, many have experienced declining visitor numbers and accumulated operating losses over time.

 

On the other hand, if permanent programs such as the Korea-Vietnam Youth Exchange Camp, corporate training programs, joint educational programs for international students, and multicultural research centers are established, the story changes. In this case, they could function as "exchange platforms" rather than "tourist destinations," potentially generating steady demand. Ultimately, the key lies in designing a "content structure" that transcends mere symbolic spaces and fosters real exchange.

 

© Bonghwa County

 

Bonghwa County boasts a beautiful natural environment, but transportation accessibility is relatively limited. To attract regional tourism demand, expansion of residential infrastructure, including accommodations, transportation, and amenities, is essential.

 

At the public hearing, it was suggested that improvements to living infrastructure, including securing parking spaces, reinforcing water and sewage systems, addressing waste disposal, and establishing emergency medical response systems, should be prioritized. These are not simply ancillary facilities; they are directly related to the project's viability.

 

From an environmental perspective, supplementary measures are also needed to address forest damage and water quality impacts. Environmental risks can threaten the sustainability of a project in the long term.

 

Cultural theme projects tend to have weak direct revenue-generating structures. Admission fees and event revenue alone are not sufficient to cover operating costs. Therefore, the initial investment scale and funding method are crucial.

 

Experts suggest solutions including: ▲phased implementation, ▲pilot program operation followed by expansion, ▲designing a structure to attract private investment, and ▲clarifying the ratio of national and provincial funding. Failure to encourage private sector participation, such as resorts, training facilities, and educational institutions, could increase the county's financial burden.

 

Even if designated as a special zone and receive regulatory exemptions, long-term operation is difficult without securing business viability.

 

Local acceptance is also a key variable. Without confidence that increased tourism will lead to increased sales and employment in local businesses, it will be difficult to build consensus on the project.

 

This is why there are calls for institutionalizing specific win-win measures, such as prioritizing the hiring of local workers, linking agricultural and specialty product sales, and introducing a profit-sharing model. If development is limited to mere superficiality, it could create a disconnect with the local community.

 

The "K-Vietnam Valley" is undoubtedly a challenging project. It is significant in that it promotes international exchange as a growth strategy amidst the crisis of local extinction.

 

However, the conditions for success are clear. Beyond simply creating a symbolic space, it must expand into an industrial and human networking platform that combines education, training, and corporate exchange functions. Without demonstrable demand and a revenue structure, the project could remain a financial burden.

 

Designating a special zone is only a starting point. Only when resident acceptance, feasibility of financing, and a concrete long-term operation model are established can an ecosystem worthy of the name "Valley" be formed. Can Bonghwa's choice go beyond mere symbolism and become a survival strategy? The answer lies in design and implementation.

 

  • 도배방지 이미지

광고
광고
광고
광고